ĐÃ BA NĂM TA ĐẾN TÌM QỦA NƠI CÂY VẢ NÀY, NHỮNG CHẲNG THẤY GÌ CẢ. VẬY HÃY ĐỐN CÂY ẤY ĐI! SAO ĐỂ NÓ CHIẾM ĐẤT MÀ KHÔNG SINH HOA LỢI?”
(Trích lại câu nói của Chúa Giê-Xu khi Ngài nhìn vào cây vả đã 3 năm không sinh ra trái, từ sách Lu-ca 13:7)
Trong môi trường kinh doanh, có lúc chúng ta bắt buộc phải đưa ra một số quyết định khó khăn, đi ngược lại với tình cảm, cảm xúc tự nhiên của con người để ứng phó với tính chất của thời điểm, mục đích chung cho tổ chức, cắt đi những gì không sinh ra lợi, hay không cho ra kết quả.
Không hề là dễ dàng chút nào khi chúng ta phải ngưng - cắt - dứt - dừng những gì mình đã quen thuộc, những gì mình đã từng cố gắng, đã từng thuyết phục chính mình, tổ chức mình cố thêm chút nữa, gắng thêm thời gian nữa, hay từng kỳ vọng sẽ có sự thay đổi tích cực hơn…
Chúng ta được khích lệ dám nói YES – nhưng cũng cần phải học và dám nói NO MORE, bởi nếu người lãnh đạo phải gồng, tổ chức cũng cứ gồng, chịu quá sức chịu đựng đưa đến hậu quả là...Nứt Vỡ.
Sự lưỡng lự thường xuất phát bởi động cơ đã bị chi phối bởi tình cảm cá nhân, mất cân bằng cảm xúc, ý định cá nhân mà cầm giữ không quyết đoán đưa ra quyết định để ngưng, để dừng nơi bắt buộc phải dừng đúng lúc.
Không phải lúc nào sự cố gắng, sự nuôi dưỡng, gồng chịu, sẽ đạt được mục tiêu.
Người lãnh đạo hay người quyết định cần đủ tỉnh táo, quyết đoán cân bằng giữa tình cảm tự nhiên và sự tỉnh táo để biết ngừng đầu tư, ngừng nạp thêm năng lượng, tài nguyên vào nơi/ mục tiêu/ đối tượng thật sự không có kết quả, thật sự không có sự thay đổi, thật sự không có lợi ích hay không thành công.
Mọi thứ đều có kỳ phải kết thúc, mọi sự đầu tư phải nằm trong khung thời gian được thiết kế, và khi mức lỗ đã đến ngưỡng tối đa thì người lãnh đạo phải dứt khoát.
Một người bạn của tôi từng đưa ra ví dụ qua hình ảnh chiếc thuyền của anh ấy rằng
“Một cái hố không đáy có lót gỗ trên mặt nước sẽ không ngừng nuốt chững mọi thứ được cho vào đó”
AI CÀY ĐẤT MÌNH SẼ ĐƯỢC LƯƠNG THỰC DƯ DẬT, CÒN AI ĐI THEO ĐIỀU TRỐNG KHÔNG LÀ KẺ THIẾU HIỂU BIẾT. (Châm 12:11)





